Nhúng mã HTML
Hạt giống tâm hồn
Nhà Giả Kim, sách nói về kỹ năng sống, cuốn sách hay nhất mọi thời đại
sống với ước mơ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 18h:51' 20-03-2024
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 4
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 18h:51' 20-03-2024
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 4
Số lượt thích:
0 người
Cùng bạn đọc
Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia sẻ về cuộc sống, First News
đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi. Chúng tôi đã nhận ra
rằng sự chia sẻ về tâm hồn là một điều quý giá và có ý nghĩa nhất trong cuộc sống hiện nay, giúp
chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến một ngày mai tươi đẹp hơn với
những ước mơ, hoài bão của mình và cảm nhận cuộc sống trọn vẹn hơn.
Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu chuyện hay được chọn lọc từ
bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi tiếng của hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen.
Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày dưới dạng song ngữ để bạn đọc
có thể cảm nhận được ý nghĩa câu chuyện bằng cả hai ngôn ngữ. Việc chuyển tải trọn vẹn và chính xác
ý nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là một cố gắng lớn của chúng tôi. Rất
mong nhận được những ý kiến đóng góp của bạn đọc để những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn
thiện hơn.
Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc sống.
- First News
Introduction
You've just picked up a book that could significantly change your life forever. You hold
in your hands a blueprint for creating any success and achieving any dream you want - a better
lifestyle, more interesting work, greater abundance, financial freedom, more meaningful and fulfilling
relationships, a healthier body, and more frequent and enjoy-able leisure activities.
Living your dream is always the result of information, inspiration and perspiration. This unique book
contains the first two; you will have to supply the third. We will teach you a ten-step blueprint for
making any dream you have come true. It doesn't matter if that dream is in the arena of wealth, health,
sports, relationships, spiritual growth, education, travel, politics or social change. The same
principles and techniques for making a dream come true apply at home, school, work, church and in
the larger community.
You will also find Chicken Soup stories that will inspire you to believe that anything is possible - and
you'll be motivated to turn your heartfelt dreams into your daily reality.
We believe that living your dreams is as simple as completing one of those connect the-dots puzzles
you find in the Sunday newspaper. If you just start at number one and keep connecting the dots,
eventually you solve the puzzle. Dreams are like that, too. It's simply a matter of moving from point to
point until you achieve your dream.
JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN
Lời giới thiệu
Bạn đang cầm trong tay cuốn sách có thể làm cuộc đời bạn thay đổi sâu sắc mãi mãi.
Bạn đang nắm trong tay bản kế hoạch hành động để tạo dựng thành công và đạt được bất kỳ ước mơ
nào mà bạn muốn – một lối sống lành mạnh hơn, một công việc thú vị hơn, tự do hơn về tiền bạc cũng
như tình cảm, các mối quan hệ chan hòa và có ý nghĩa hơn, một cơ thể khỏe mạnh hơn và tận hưởng
những hoạt động thư giãn thường xuyên hơn.
Sống với ước mơ luôn là kết quả của tri thức, cảm hứng và nỗ lực. Cuốn sách độc đáo này chứa đựng
hai điều đầu tiên và bạn sẽ phải thực hiện điều thứ ba. Chúng tôi sẽ chỉ cho bạn mười bước hành động
để biến ước mơ của bạn thành hiện thực. Cho dù mơ ước đó là sự thay đổi về tiền tài, sức khỏe, thể
thao, các mối quan hệ, sự phát triển tâm linh, giáo dục, du lịch, chính trị hoặc xã hội, thì cũng không
quan trọng. Bạn có thể áp dụng những nguyên tắc và kỹ thuật tương tự nhau để biến ước mơ thành hiện
thực ở tại nhà, trường học, nơi làm việc, nhà thờ hay trong một cộng đồng lớn hơn.
Bạn cũng sẽ bắt gặp những câu chuyện “Hạt giống tâm hồn” có thể truyền cảm hứng khiến bạn tin rằng
mọi thứ đều có thể – và điều đó sẽ khích lệ bạn biến những ước mơ ấp ủ trong tim thành hiện thực
trong cuộc sống.
Chúng tôi tin rằng sống với ước mơ của bạn cũng đơn giản như việc hoàn tất những câu đố nối-điểm
mà bạn gặp trên tờ thời báo Sunday. Nếu bạn bắt đầu ở số một và tiếp tục nối các điểm lại với nhau thì
cuối cùng bạn sẽ giải ra câu đố. Những ước mơ cũng giống như vậy. Đơn giản chỉ là việc đi từ điểm
này đến điểm khác cho đến khi bạn đạt được ước mơ của mình.
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN
Follow your dream
I have a friend named Monty Roberts who owns a horse ranch in San Ysidro. He has let
me use his house to put on fund-raising events to raise money for youth at-risk programs.
The last time I was there he introduced me by saying, “I want to tell you why I let Jack use my house.
It all goes back to a story about a young man who was the son of an itinerant horse trainer who would
go from stable to stable, race track to race track, farm to farm and ranch to ranch, training horses. As
a result, the boy's high school career was continually interrupted. When he was a senior he was asked
to write a paper about what he wanted to be and do when he grew up.
“That night he wrote a seven-page paper describing his goal of someday owning a horse ranch. He
wrote about his dream in great detail and he even drew a diagram of a 200-acre ranch, showing the
location of all the buildings, the stables and the track. Then he drew a detailed floor plan for a 4,000
square-foot house that would sit on the 200-acre dream ranch.
“He put a great deal of his heart into the project and the next day he handed it in to his teacher. Two
days later he received his paper back. On the front page was a large red F with a note that read, 'See
me after class.'
“The boy with the dream went to see the teacher after class and asked, 'Why did I receive an F?'
“The teacher said, 'This is an unrealistic dream for a young boy like you. You have no money. You
come from an itinerant family. You have no resources. Owning a horse ranch requires a lot of money.
You have to buy the land. You have to pay for the original breeding stock and later you'll have to pay
large stud fees. There's no way you could ever do it.' Then the teacher added, 'If you will rewrite this
paper with a more realistic goal, I will reconsider your grade.'
“The boy went home and thought about it long and hard. He asked his father what he should do. His
father said, 'Look, son, you have to make up your own mind on this. However, I think it is a very
important decision for you.'
“Finally, after sitting with it for a week, the boy turned in the same paper making no changes at all. He
stated, 'You can keep the F and I'll keep my dream.”'
Monty then turned to the assembled group and said, “I tell you this story because you are sitting in my
4,000-square-foot house in the middle of my 200-acre horse ranch. I still have that school paper
framed over the fireplace.” He added, “The best part of the story is that two summers ago that same
schoolteacher brought 30 kids to camp out on my ranch for a week. When the teacher was leaving, he
said, 'Look, Monty, I can tell you this now. When I was your teacher, I was something of a
dreamstealer. During those years I stole a lot of kids' dreams. Fortunately you had enough gumption
not to give up on yours.'”
Don't let anyone steal your dreams. Follow your heart, no matter what.
- Jack Canfield
Theo đuổi ước mơ
Tôi có một người bạn tên Monty Roberts hiện đang sở hữu một trang trại ngựa ở San
Ysidro. Anh vừa cho tôi sử dụng nhà của anh để tổ chức những buổi gây quỹ nhằm quyên tiền cho các
chương trình thanh niên mạo hiểm.
Lần cuối cùng khi tôi ở đó, anh đã nói với mọi người như thế này: “Tôi muốn các bạn biết vì sao tôi
để Jack sử dụng nhà của tôi. Tất cả khởi nguồn từ câu chuyện về một chàng thanh niên là con của một
người huấn luyện ngựa rày đây mai đó, đi từ chuồng ngựa này sang chuồng ngựa khác, hết đường đua
này đến đường đua nọ, hết đồn điền này sang đồn điền kia rồi hết trang trại này sang trang trại khác để
huấn luyện ngựa. Cũng vì vậy mà việc học trung học của cậu con trai liên tục bị gián đoạn. Vào năm
cuối ở bậc trung học, cậu được yêu cầu viết một bài luận về việc cậu muốn trở thành người như thế
nào và muốn làm gì khi trưởng thành.
“Đêm đó cậu đã viết một bài luận dài 7 trang giấy mô tả mục tiêu của mình là một ngày nào đó có thể
làm chủ một trang trại ngựa. Cậu viết thật chi tiết về ước mơ của mình, thậm chí cậu còn phác họa sơ
đồ một trang trại rộng 200 mẫu, cho thấy vị trí của tất cả tòa nhà, chuồng ngựa cũng như đường đua.
Tiếp theo cậu lập ra một kế hoạch lát sàn thật chi tiết cho một ngôi nhà rộng hơn 1.200 m2 tọa lạc trên
trang trại mơ ước rộng 200 mẫu.
“Cậu đã đặt hết tâm ý của mình vào đề án này và ngày hôm sau cậu trao nó tận tay thầy giáo. Hai ngày
sau, cậu nhận lại bài luận của mình. Ngay trên trang đầu là một chữ F màu đỏ rất to cùng với lời ghi
chú: 'Gặp thầy sau giờ học'.
“Thế là chàng trai với ước mơ ấp ủ của mình đi gặp thầy giáo sau buổi học và hỏi: 'Tại sao em lại bị
điểm F ạ?'.
“Người thầy trả lời: 'Đây là một mơ ước hoang đường đối với một người như em. Em không có tiền.
Em sinh ra trong một gia đình có cuộc sống không ổn định. Em cũng không có tài xoay xở. Mà sở hữu
một trang trại ngựa lại cần rất nhiều tiền. Em cần phải mua đất. Em phải chi tiền cho việc gây giống
ngựa thuần chủng và sau đó là những khoản chi phí to lớn cho đàn ngựa giống này. Em không cách nào
làm được đâu'. Rồi người thầy nói thêm: 'Nếu em viết lại bài luận này với một mục tiêu thực tế hơn,
thì thầy sẽ xem xét lại điểm của em'.
“Chàng trai về nhà và suy nghĩ thật lâu, thật kỹ lời của thầy giáo. Cậu hỏi cha mình nên làm gì. Người
cha trả lời: 'Nghe này con trai, con phải tự quyết định thôi. Dẫu vậy, cha nghĩ đây sẽ là một quyết định
rất quan trọng đối với con đấy'.
“Cuối cùng, sau một tuần đắn đo về bài luận của mình, chàng trai nộp lại bài luận ấy mà không sửa lại
bất kỳ chỗ nào. Cậu còn ghi rõ: 'Thầy có thể giữ nguyên điểm F này còn em sẽ tiếp tục theo đuổi ước
mơ của mình'.”
Rồi Monty quay sang đám đông đang tụ tập và nói: “Tôi kể cho các bạn câu chuyện này bởi vì các bạn
đang ngồi trong ngôi nhà rộng hơn 1.200 m2 ngay giữa trang trại ngựa 200 mẫu của tôi. Tôi vẫn còn
đóng khung bài luận văn đó và để ở chỗ lò sưởi”. Anh nói thêm: “Phần hay nhất của câu chuyện là vào
mùa hạ cách đây hai năm, cũng người thầy giáo đó đã đưa 30 đứa trẻ đến cắm trại tại trang trại của tôi
trong một tuần. Trước lúc rời khỏi đây, thầy nói: 'Này Monty, giờ thì thầy có thể nói với em điều này.
Khi còn làm thầy của em, thầy cũng giống như kẻ đánh cắp ước mơ. Trong suốt những năm đó, thầy đã
tước đi rất nhiều ước mơ của bọn trẻ. May thay em đã có đủ nghị lực để không từ bỏ ước mơ của
mình'”.
Đừng để bất kỳ ai tước đi ước mơ của bạn. Dù thế nào đi nữa, hãy nghe theo con tim của mình.
- Jack Canfield
Batgirl
Go confidently in the direction of your
dreams. Live the life you have imagined.
- Henry David Thoreau
“So what, Ray? So what if I'm not a boy? I can hit better than everybody, except maybe
Tommy -and maybe you. And I'm faster than all of you put together.”
“You can still play with the girls at recess,” he said.
I stared him down, eye to eye, both of us sitting cross-legged on the sidewalk in front of my house.
The cement felt warm. Crab grass poked through and scratched my thigh.
I won the stare-down.
Ray looked down at the Big Chief tablet on my lap.
“And you sure can't win that contest, Dandi,” he mumbled. “I don't know why you're even entering.”
He pushed a shock of brown hair; straight as harvest wheat, out of his eyes. Ray's mom cut both of
our hair. I shoved mine out of my face. Then I pulled out the coupon I'd torn from the Kansas City Star
sports page.
“I'm entering,” I said, “and I'm winning.”
Ray jerked the coupon out of my hand and pointed his finger at the print.
“See!” he said triumphantly. “It says right here: 1959 batboy contest. Write in seventy-five words or
less why you want to be batboy for the KC Athletics pro baseball team. Not batgirl.” He cackled as if
a batgirl was the funniest thing he'd ever heard.
“Well, it's not fair!” I said, half to Ray, half to myself
I was tired of not getting to do stuff just because I was a girl. Ray played Little League. I could knock
him down with a line drive, hitting from my Stan Musiel batting stance. But our small Missouri town
didn't have a girls' baseball team.
I was ten, the age when boys stopped caring that you could play baseball. They simply wouldn't let
you play because you were a girl.
My sister, Maureen, slammed the door.
“What's going on out here?” she asked.
Maureen, who was my older sister, couldn't tell a baseball from a football if it hit her in the face.
“Nothing,” I answered. I tucked the coupon in my tablet.
“We're... umm... drawing,” I lied.
Ray looked confused. “Drawing? I thought we were...”
I nudged him into silence.
Maureen tried giving me one of our mother's suspicious looks. That gesture made her look more like
Bruno, our hound dog, when he had to go outside.
Ray and I sat in the sun and set our pencils scratching. At the end of an hour, I had fourteen paper
wads to show.
“I'm done,” Ray announced.
“Read it,” I demanded.
I crossed my fingers and hoped it would be awful.
Ray swatted at a horsefly, then held up his paper and read aloud. “I want to be a batboy for the
Kansas City A's because I really, really, really like baseball and I really, really, really like Kansas
City and the Athletics.”
He looked wide-eyed at me. “What do you think, Dandi?”
I hadn't hoped it would be that awful.
“Why so many reallys?” I asked.
He looked wounded. “I need the words! What do you know, anyway? You can't even enter the
contest.”
Ray left me standing alone on the sidewalk. I took in the sweet scent of the cornfields across the road
and thought about what I might write.
The words began to flow as I put pen to paper:
My whole life people have told me that I can't. My sister has said that I can't sing. My teacher has
said that I can't spell. Mom has said that I can't be a professional baseball player. My best friend
has said that I can't win this contest. I'm entering this contest to prove them wrong. I want to be
your next Kansas City A's batboy.
I signed it “Dan Daley.” My dad always called me “Dan,” short for Dandi. I addressed the envelope
and mailed my entry.
As the months passed, then late one autumn afternoon, there was a knock at our door. When I opened
the door, I was surprised to find two men in suits, carrying briefcases. Surely they were from out of
town.
“Hello, little girl,” the shorter man said. “We'd like to speak to your brother.”
“Don't have a brother,” I said.
The taller man wrinkled his forehead and popped open his briefcase. He took out a handful of papers.
Both men studied them while I stood in the doorway, guarding my brotherless home.
“Is this 508 Samuel Street?” asked the shorter one.
“I guess,” I answered.
Nobody used house numbers in our neighborhood. There were only two houses on our road.
“Isn't this the home of Dan Daley?”
A light went on in my head. Then I got it.
“Mom!” I screamed, without taking my eyes off the strangers. “Come here! Hurry!” Sure enough, I had
won the batboy contest. My words had done the trick!
I let Mom explain about my not having a brother. I confessed I'd entered as “Dan.” Maureen and
Bruno started to congratulate me - but not the strangers.
“What's wrong?” I asked, a familiar feeling of dread creeping up my spine.
“Well,” said the taller one, “you're not a boy.”
“Well, duh,” I answered.
“Contest rules clearly state 'a boy aged eight to twelve,”' said the shorter one.
“But I won!” I protested.
“Little girl,” he said, “this was not a batgirl contest.”
The men left, taking with them my dream of being a Kansas City A's batboy. Hoping to make up for it,
they sent us season tickets, team jackets, autographed baseballs, hats and a hardwood bat. I never did
wear that hat. I became a St. Louis Cardinals fan instead. But I did grab that bat the day it came. I
marched to our school playground where Ray, Tommy and the guys were in the middle of a pickup
game.
“I'm batting,” I said, one-arming Ray away from the plate.
The guys groaned, but Ray seemed to know something more was at stake. He nodded to the pitcher. I
took the first pitch, high and outside, just the way I liked it. I knew I'd send that ball over the fence for
a home run. I turned my back before the ball hit the street, finally bouncing into a ditch.
Gently, I released my Kansas City Athletics bat and heard it bounce in the dirt. I proudly walked the
bases to home plate, leaving that bat where it had fallen.
“Let the batboy get it.”
- Dandi Daley Mackall
Nữ cầu thủ bóng chày
Hãy tự tin thẳng tiến theo con đường
mơ ước của bạn. Hãy sống cuộc sống
mà bạn hằng tưởng tượng.
- Henry David Thoreau
“Thế thì sao hả Ray? Tớ không phải là con trai thì sao chứ? Tớ có thể ném giỏi hơn bất
cứ ai, có lẽ chỉ trừ Tommy và cậu mà thôi. Tớ nhanh hơn tất cả các cậu gộp lại luôn đó.”
Cậu ta nói: “Cậu vẫn có thể chơi với đám con gái trong giờ ra chơi cơ mà”.
Tôi chằm chằm nhìn thẳng vào mắt cậu ta, lúc ấy chúng tôi đang ngồi bắt tréo chân trên vệ đường phía
trước nhà tôi. Nền đất âm ấm. Những cọng cỏ dại nhô lên và cào nhẹ vào đùi tôi.
Tôi đã thắng, buộc cậu ta phải cúi nhìn đi chỗ khác.
Ray nhìn tấm thẻ có đề chữ Big Chief (đội trưởng) ở trong lòng tôi.
“Chắc chắn cậu không thể thắng cuộc thi đó đâu Dandi à.” - Cậu ta lầm bầm - “Tớ không hiểu sao cậu
vẫn cứ tham dự.”
Hắn hất mớ tóc nâu thẳng như những luống bắp ra khỏi mắt. Mẹ của Ray cắt tóc cho cả hai chúng tôi.
Tôi vén tóc lên rồi lôi ra tờ phiếu đăng ký mà tôi đã xé từ trang thể thao “Ngôi sao thành phố
Kansas”.
Tôi nói: “Tớ sẽ tham gia, và tớ sẽ thắng”.
Ray giật tấm phiếu khỏi tay tôi và dí ngón tay vào mấy dòng chữ.
“Nhìn mà xem!” – Cậu ta nói đầy vẻ đắc ý. “Rành rành ngay đây này: cuộc thi tìm nam cầu thủ bóng
chày 1959. Trong khoảng bảy mươi lăm từ, hãy nêu rõ lý do bạn muốn trở thành nam cầu thủ bóng
chày cho đội bóng chày chuyên nghiệp KC Athletics. Không phải nữ cầu thủ đâu nhé”. Rồi cậu ta
ngoác miệng cười như thể nữ cầu thủ bóng chày là điều tức cười nhất mà cậu ta từng nghe tới vậy.
“Này, thật chẳng công bằng chút nào cả!” - Tôi vừa như nói với Ray, vừa như nói với chính mình.
Tôi chán cái việc không được làm một số việc chỉ vì mình là con gái lắm rồi. Ray đang chơi cho
Little League. Tôi có thể đánh bại cậu ta bằng thế đứng ném bóng Stan Musiel của tôi. Nhưng ở thị
trấn Missouri nhỏ bé của chúng tôi lại không có đội bóng chày nữ.
Tôi mười tuổi, lứa tuổi mà bọn con trai thôi không còn quan tâm là bạn có thể chơi bóng chày hay
không, mà chúng không cho bạn chơi đơn giản chỉ vì bạn là con gái.
Chị Maureen dập mạnh cánh cửa.
“Chuyện gì đang diễn ra ở đây thế ?” - Chị hỏi.
Maureen là chị của tôi. Chị sẽ không phân biệt được một quả bóng chày với một quả banh nếu nó có
đập trúng vào mặt chị.
“Không có gì ạ.” – Tôi trả lời và nhét tờ phiếu đăng ký vào tấm thẻ của mình.
“Bọn em... dạ... đang vẽ ạ.” - Tôi nói dối.
Ray có vẻ bối rối. “Vẽ à? Tớ nghĩ bọn mình đang....”
Tôi thúc khuỷu tay ra hiệu cho cậu ta im lặng.
Chị Maureen cố nhìn tôi bằng cái nhìn đầy nghi ngờ mà mẹ vẫn thường nhìn. Điệu bộ ấy khiến chị
trông rất giống con Bruno - con chó săn của chúng tôi – mỗi khi nó phải đi ra ngoài.
Tôi và Ray ngồi dưới ánh mặt trời và bắt đầu viết nguệch ngoạc bằng bút chì. Một giờ sau, tôi đã có
được mười bốn trang giấy để trình làng.
“Mình xong rồi nè.” – Ray khoe.
“Vậy cậu đọc đi.” – Tôi nói.
Tôi đan chéo các ngón tay vào nhau và hy vọng nó sẽ dở tệ.
Ray đập một con mòng, rồi giơ bài viết của mình lên và đọc lớn: “Em muốn trở thành cầu thủ bóng
chày cho đội Kansas City A's (tức đội Kansas City Athletics) bởi vì em thật sự thật sự , thật sự thích
bóng chày và em thật sự, thật sự , thật sự thích thành phố Kansas và đội Athletics”.
Cậu ta mở to mắt nhìn tôi. “Cậu nghĩ sao hả Dandi?”
Tôi không nghĩ rằng nó lại dở đến thế.
“Sao nhiều chữ thật sự quá vậy?” - Tôi hỏi.
Trông cậu ta có vẻ không vui. “Tớ cần những từ như vậy! Cậu thì biết gì nào? Thậm chí cậu còn không
thể tham dự cuộc thi nữa kìa.”
Ray bỏ lại tôi đứng một mình bên vệ đường. Tôi hít một hơi thật sâu hương thơm từ ruộng ngô bên kia
đường và nghĩ về những điều mình có thể viết.
Khi tôi đặt bút viết, ngôn từ bắt đầu tuôn trào:
Mọi người quanh em đều nói rằng em không thể làm gì cả. Chị em bảo em không thể hát. Thầy
giáo bảo em không thể đánh vần. Mẹ bảo em không thể nào trở thành cầu thủ bóng chày chuyên
nghiệp. Đứa bạn thân nhất của em lại nói rằng em không thể thắng trong cuộc thi này. Em tham dự
cuộc thi này để chứng minh rằng họ đã sai. Em muốn trở thành cầu thủ bóng chày thế hệ tiếp theo
cho đội Kansas City A's.
Tôi ký tên là “Dan Daley”. Cha tôi luôn gọi tôi là “Dan”, cách gọi ngắn gọn cho cái tên Dandi. Tôi
ghi địa chỉ lên phong bì và gửi đi bài viết của mình.
Nhiều tháng trôi qua, rồi một chiều cuối thu nọ, có tiếng gõ cửa nhà chúng tôi. Khi ra mở cửa, tôi vô
cùng ngạc nhiên khi thấy hai người đàn ông mặc com-lê xách cặp táp. Chắc chắn họ không phải người
trong thị trấn.
“Chào cô bé,” - người đàn ông thấp hơn nói -“chúng tôi muốn nói chuyện với em trai của cháu”
“Cháu không có em trai ạ.” - Tôi trả lời.
Người đàn ông cao hơn nhăn trán lại và mở chiếc cặp của mình ra. Ông ta lấy ra một xấp giấy. Cả hai
người xem xét tỉ mỉ mấy tờ giấy, trong khi đó thì tôi đứng ở cửa ra vào, canh giữ cho ngôi nhà không
hề có đứa em trai nào của mình.
“Đây có phải là nhà số 508 đường Samuel không?” - Người đàn ông thấp hơn hỏi.
“Vâng ạ.” - Tôi trả lời.
Ở trong xóm chúng tôi không ai dùng số nhà cả. Chỉ có hai căn nhà trên con đường này mà thôi.
“Vậy đây không phải là nhà của Dan Daley sao?”
Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Rồi tôi chợt hiểu ra.
“Mẹ ơi!” – Tôi hét lên, mắt không rời khỏi hai người đàn ông xa lạ. “Lại đây mẹ ơi! Nhanh lên mẹ”.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã thắng cuộc thi tuyển nam cầu thủ bóng chày. Bài văn của tôi đã thắng
giải!
Tôi để mẹ giải thích về chuyện tôi không có em trai. Tôi thưa thật mình đã tham dự cuộc thi tuyển với
cái tên “Dan”. Chị Maureen và con Bruno bắt đầu chúc mừng tôi nhưng những người đàn ông lạ mặt
thì không.
“Sao thế ạ?” – Tôi hỏi, một cảm giác lo sợ quen thuộc chạy dọc sống lưng tôi.
“À,” – người cao hơn nói – “cháu không phải là con trai”.
“Cháu biết ạ.” – Tôi trả lời.
“Luật của cuộc thi có ghi rõ là 'nam từ tám tới mười hai tuổi,'” – người thấp hơn lên tiếng.
“Nhưng cháu đã thắng mà!” – Tôi quả quyết.
Ông ta nói: “Này cô bé, đây không phải là cuộc thi tìm kiếm nữ cầu thủ bóng chày”.
Nói rồi họ bước đi, mang theo cả ước mơ trở thành cầu thủ bóng chày cho đội Kansas City A's của tôi.
Với hy vọng có thể bù đắp cho sự việc đáng tiếc đó, họ đã gửi cho chúng tôi vé đi xem cả mùa giải,
áo khoác của đội, những trái bóng chày có chữ ký, nón và cả một cây gậy bóng chày bằng gỗ cứng. Tôi
chưa bao giờ đội chiếc nón ấy. Thay vào đó, tôi trở thành fan của đội St. Louis Cardinals. Nhưng vào
một ngày nọ tôi cũng đã có lúc sử dụng cây gậy đánh bóng chày. Tôi tiến về phía sân trường nơi Ray,
Tommy và những bạn khác đang chơi giữa chừng trong một trận đấu chọn cầu thủ.
“Tớ đánh đây.” – Tôi nói, lúc đó tôi đứng cách Ray một sải tay từ vị trí phát bóng.
Bọn con trai la hét phản đối nhưng dường như Ray biết được điều gì đó rất gây cấn sẽ xảy ra. Cậu ta
gật đầu với cầu thủ ném bóng. Tôi đánh cú đầu tiên, cao, bổng và hướng ra ngoài, chỉ là tôi thích như
thế. Tôi biết mình sẽ đánh được trái bóng đó qua khỏi hàng rào để hưởng một cú đánh cho phép người
đánh chạy quanh ghi điểm mà khỏi cần dừng lại. Tôi quay người đi trước khi trái banh rơi xuống
đường rồi lọt vào một cái rãnh.
Tôi nhẹ nhàng thả cây gậy đánh bóng chày của đội Kansas City Athletics ra và nghe thấy tiếng nó kêu
lóc cóc trên nền đất. Tôi tự hào bước ra khỏi gôn đi về phía vị trí phát bóng của đội nhà, bỏ mặc cây
gậy ở nơi nó đã rơi xuống.
“Cứ để cho bọn cầu thủ nam nhặt nó.”
- Dandi Daley Mackall
The interview
Dreams are powerful reflections of your actual
growth potential.
- Denis Waitley and Reni L. Witt
The job of a lifetime, that's what it was, secretary for the district attorney. I couldn't
wait for my interview. This was the kind of position I'd dreamed of, what all those years of college
and entry-level positions were for.
The night before my interview, I spent two hours going through my closet to pick out just the right
outfit. What would I say to him? I curled up into my pillowy bed and stared at the ceiling, unable to
sleep. How should I act? Nervous, I shut my eyes and tried to get some rest, but I kept tossing and
turning.
Finally, the alarm clock woke me. I tried to open my eyes, but something was wrong. My face felt
stiff, strange. My hands flew to my cheeks.
“No!” My lips were unable to open all the way. I ran to the bathroom and looked at myself in the
bathroom mirror, horrified. My face was contorted like a stroke victim's. My eyes were misaligned. I
couldn't move the right side of my face. I could barely recognize myself. What was happening to me?
What nightmare did I wake up into?
My mother came into the room, “What's wrong?” Her eyes bulged as she withdrew in terror.
“What's happening to me?” I slurred to her.
“I'll take you to the emergency room,” she finally gasped.
We were rushed in. The nurse took one look at me and called in a specialist. There, under the blazing
white lights, my mother and I waited.
After several hours of tests, the doctor finally explained, “You have Bell's palsy. It is a condition in
which your face muscles tighten because of stress. You need to get plenty of sleep, and in a few days
your face will return to normal.”
“But I have a job interview this afternoon,” I sadly said.
“I'm sorry,” the doctor said, concerned. “You should reschedule, maybe for later in the week.”
During the long car ride home, all I could think about was how bad it would look to reschedule.
Certainly, that would dampen my chances. Nobody reschedules with the district attorney. All the other
applicants would have the advantage then, I concluded.
I looked at my watch and made the decision, “Mom, drop me off on Jacob Street. I'm going to the
interview.”
“Honey, I don't think you should. You look ... strange.” She said ever so gently.
I knew she was right. He probably would take one look at me and judge me by my appearance rather
than by my experience and talent. I probably shouldn't go. But if I didn't, I'd always wonder if I could
have gotten my dream job.
“No, Mom, take me there.”
Reluctantly, she took me where I wanted to go. I walked right into the formidable office with the
mahogany furniture and pillars of white marble, not letting my own selfconsciousness or any disease
stop me. Not now, not when I had worked so hard for so long to be given this opportunity.
I went to the woman sitting behind the front desk and said, as well as I could, “Nicole Jenkins to see
Mr. Robertson.”
She stared at my face. “He's expecting you. Go right in.”
I entered the room to her right and saw a gray-haired man sitting behind the large desk reading a file.
Suddenly my nerves got the best of me, and I had to sit. I took the chair in front of him.
“Hello,” he said. “Miss Jenkins?”
“Yes. Please excuse me. I'm having a Bell's palsy attack. My doctor explained to me that it would
last a few days. I came right from the hospital.”
“You're very dedicated to come when you're not feeling up to speed,” he responded, after a pause.
“Yes, Sir.”
He spent a few minutes looking over my application. “Is everything on here correct?” He held it out
to me.
I glanced over the paper, “Yes, but I failed to mention I type seventy-five words per minute.”
“Wonderful,” he smiled. “Out of one hundred points, you had our highest score on the application test.
You scored well above average on grammar and computer programs.”
“It comes easily for me,” I honestly replied.
“Well, you are certainly qualified. You have an impressive background with related experience. I see
here you worked for the navy.”
“Directly with legal affairs,” I reiterated.
“When are you available?”
“Two weeks.”
He gazed down onto his desk calendar. “The 27th then, be here at 9:00 A.M.”
I gasped, “You're hiring me?”
“Yes, you're perfect for the position.”
I stood. “Thank you for believing in me. I won't let you down.”
“I know,” he smiled, rising from his desk to shake my hand. “Not only have you got the skills I'm
looking for, you also have the character.”
- Nicole Jenkins
Buổi phỏng vấn
Ước mơ là sự phản ánh mạnh mẽ khả năng
phát triển thật sự của bạn.
- Denis Waitley và Reni L. Witt
Thư ký cho luật sư quận – đó là công việc cả đời. Tôi cứ mong ngóng chờ đến buổi
phỏng vấn. Đây là vị trí mà tôi hằng mơ ước trong suốt những năm học đại học và là vị trí dành cho
sinh viên mới tốt nghiệp.
Đêm trước buổi phỏng vấn, tôi bỏ ra hai tiếng đồng hồ lục lọi tủ quần áo của mình để lựa ra bộ đồ phù
hợp nhất. Mình sẽ nói với ông ấy những gì nhỉ? Tôi thu người trong chiếc giường êm ái của mình và
nhìn chằm chặp lên trần nhà, không tài nào ngủ được. Mình nên hành xử thế nào đây? Lòng bồn chồn,
tôi nhắm mắt lại và cố ngủ một chút nhưng tôi chỉ toàn trở mình liên tục.
Cuối cùng, tiếng đồng hồ báo thức cũng đánh thức tôi dậy. Tôi cố mở mắt, và tôi cảm thấy có điều gì
đó không ổn. Tôi cảm giác mặt mình đơ ra và rất khác lạ. Tôi đưa tay sờ lên má.
“Không!” Miệng tôi không thể nào há hết ra được.
Tôi chạy vào phòng tắm và soi mình trong gương, thật khủng khiếp. Khuôn mặt tôi bị biến dạng hệt như
một bệnh nhân đột quỵ vậy. Mắt tôi thì méo xệch. Tôi không thể cử động được phía bên phải của khuôn
mặt. Tôi khó mà nhận ra chính mình. Chuyện gì đang xảy ra với mình vậy? Mình rơi vào cơn ác
mộng gì đây?
Mẹ tôi bước vào phòng. “Chuyện gì vậy con?” Mắt bà trợn tròn khi nhìn thấy gương mặt khủng khiếp
của tôi.
“Chuyện gì xảy ra với con vậy mẹ?” – Tôi lắp bắp hỏi bà.
Sau cùng bà cũng cất nên lời: “Mẹ sẽ đưa con đến phòng cấp cứu”.
Thế là hai mẹ con tôi đi ngay. Cô y tá nhìn tôi rồi gọi bác sĩ tới. Mẹ con tôi cứ thế ngồi đợi ở đó dưới
ánh đèn sáng chói.
Sau vài giờ xét nghiệm, sau ...
Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia sẻ về cuộc sống, First News
đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi. Chúng tôi đã nhận ra
rằng sự chia sẻ về tâm hồn là một điều quý giá và có ý nghĩa nhất trong cuộc sống hiện nay, giúp
chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến một ngày mai tươi đẹp hơn với
những ước mơ, hoài bão của mình và cảm nhận cuộc sống trọn vẹn hơn.
Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu chuyện hay được chọn lọc từ
bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi tiếng của hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen.
Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày dưới dạng song ngữ để bạn đọc
có thể cảm nhận được ý nghĩa câu chuyện bằng cả hai ngôn ngữ. Việc chuyển tải trọn vẹn và chính xác
ý nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là một cố gắng lớn của chúng tôi. Rất
mong nhận được những ý kiến đóng góp của bạn đọc để những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn
thiện hơn.
Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc sống.
- First News
Introduction
You've just picked up a book that could significantly change your life forever. You hold
in your hands a blueprint for creating any success and achieving any dream you want - a better
lifestyle, more interesting work, greater abundance, financial freedom, more meaningful and fulfilling
relationships, a healthier body, and more frequent and enjoy-able leisure activities.
Living your dream is always the result of information, inspiration and perspiration. This unique book
contains the first two; you will have to supply the third. We will teach you a ten-step blueprint for
making any dream you have come true. It doesn't matter if that dream is in the arena of wealth, health,
sports, relationships, spiritual growth, education, travel, politics or social change. The same
principles and techniques for making a dream come true apply at home, school, work, church and in
the larger community.
You will also find Chicken Soup stories that will inspire you to believe that anything is possible - and
you'll be motivated to turn your heartfelt dreams into your daily reality.
We believe that living your dreams is as simple as completing one of those connect the-dots puzzles
you find in the Sunday newspaper. If you just start at number one and keep connecting the dots,
eventually you solve the puzzle. Dreams are like that, too. It's simply a matter of moving from point to
point until you achieve your dream.
JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN
Lời giới thiệu
Bạn đang cầm trong tay cuốn sách có thể làm cuộc đời bạn thay đổi sâu sắc mãi mãi.
Bạn đang nắm trong tay bản kế hoạch hành động để tạo dựng thành công và đạt được bất kỳ ước mơ
nào mà bạn muốn – một lối sống lành mạnh hơn, một công việc thú vị hơn, tự do hơn về tiền bạc cũng
như tình cảm, các mối quan hệ chan hòa và có ý nghĩa hơn, một cơ thể khỏe mạnh hơn và tận hưởng
những hoạt động thư giãn thường xuyên hơn.
Sống với ước mơ luôn là kết quả của tri thức, cảm hứng và nỗ lực. Cuốn sách độc đáo này chứa đựng
hai điều đầu tiên và bạn sẽ phải thực hiện điều thứ ba. Chúng tôi sẽ chỉ cho bạn mười bước hành động
để biến ước mơ của bạn thành hiện thực. Cho dù mơ ước đó là sự thay đổi về tiền tài, sức khỏe, thể
thao, các mối quan hệ, sự phát triển tâm linh, giáo dục, du lịch, chính trị hoặc xã hội, thì cũng không
quan trọng. Bạn có thể áp dụng những nguyên tắc và kỹ thuật tương tự nhau để biến ước mơ thành hiện
thực ở tại nhà, trường học, nơi làm việc, nhà thờ hay trong một cộng đồng lớn hơn.
Bạn cũng sẽ bắt gặp những câu chuyện “Hạt giống tâm hồn” có thể truyền cảm hứng khiến bạn tin rằng
mọi thứ đều có thể – và điều đó sẽ khích lệ bạn biến những ước mơ ấp ủ trong tim thành hiện thực
trong cuộc sống.
Chúng tôi tin rằng sống với ước mơ của bạn cũng đơn giản như việc hoàn tất những câu đố nối-điểm
mà bạn gặp trên tờ thời báo Sunday. Nếu bạn bắt đầu ở số một và tiếp tục nối các điểm lại với nhau thì
cuối cùng bạn sẽ giải ra câu đố. Những ước mơ cũng giống như vậy. Đơn giản chỉ là việc đi từ điểm
này đến điểm khác cho đến khi bạn đạt được ước mơ của mình.
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN
Follow your dream
I have a friend named Monty Roberts who owns a horse ranch in San Ysidro. He has let
me use his house to put on fund-raising events to raise money for youth at-risk programs.
The last time I was there he introduced me by saying, “I want to tell you why I let Jack use my house.
It all goes back to a story about a young man who was the son of an itinerant horse trainer who would
go from stable to stable, race track to race track, farm to farm and ranch to ranch, training horses. As
a result, the boy's high school career was continually interrupted. When he was a senior he was asked
to write a paper about what he wanted to be and do when he grew up.
“That night he wrote a seven-page paper describing his goal of someday owning a horse ranch. He
wrote about his dream in great detail and he even drew a diagram of a 200-acre ranch, showing the
location of all the buildings, the stables and the track. Then he drew a detailed floor plan for a 4,000
square-foot house that would sit on the 200-acre dream ranch.
“He put a great deal of his heart into the project and the next day he handed it in to his teacher. Two
days later he received his paper back. On the front page was a large red F with a note that read, 'See
me after class.'
“The boy with the dream went to see the teacher after class and asked, 'Why did I receive an F?'
“The teacher said, 'This is an unrealistic dream for a young boy like you. You have no money. You
come from an itinerant family. You have no resources. Owning a horse ranch requires a lot of money.
You have to buy the land. You have to pay for the original breeding stock and later you'll have to pay
large stud fees. There's no way you could ever do it.' Then the teacher added, 'If you will rewrite this
paper with a more realistic goal, I will reconsider your grade.'
“The boy went home and thought about it long and hard. He asked his father what he should do. His
father said, 'Look, son, you have to make up your own mind on this. However, I think it is a very
important decision for you.'
“Finally, after sitting with it for a week, the boy turned in the same paper making no changes at all. He
stated, 'You can keep the F and I'll keep my dream.”'
Monty then turned to the assembled group and said, “I tell you this story because you are sitting in my
4,000-square-foot house in the middle of my 200-acre horse ranch. I still have that school paper
framed over the fireplace.” He added, “The best part of the story is that two summers ago that same
schoolteacher brought 30 kids to camp out on my ranch for a week. When the teacher was leaving, he
said, 'Look, Monty, I can tell you this now. When I was your teacher, I was something of a
dreamstealer. During those years I stole a lot of kids' dreams. Fortunately you had enough gumption
not to give up on yours.'”
Don't let anyone steal your dreams. Follow your heart, no matter what.
- Jack Canfield
Theo đuổi ước mơ
Tôi có một người bạn tên Monty Roberts hiện đang sở hữu một trang trại ngựa ở San
Ysidro. Anh vừa cho tôi sử dụng nhà của anh để tổ chức những buổi gây quỹ nhằm quyên tiền cho các
chương trình thanh niên mạo hiểm.
Lần cuối cùng khi tôi ở đó, anh đã nói với mọi người như thế này: “Tôi muốn các bạn biết vì sao tôi
để Jack sử dụng nhà của tôi. Tất cả khởi nguồn từ câu chuyện về một chàng thanh niên là con của một
người huấn luyện ngựa rày đây mai đó, đi từ chuồng ngựa này sang chuồng ngựa khác, hết đường đua
này đến đường đua nọ, hết đồn điền này sang đồn điền kia rồi hết trang trại này sang trang trại khác để
huấn luyện ngựa. Cũng vì vậy mà việc học trung học của cậu con trai liên tục bị gián đoạn. Vào năm
cuối ở bậc trung học, cậu được yêu cầu viết một bài luận về việc cậu muốn trở thành người như thế
nào và muốn làm gì khi trưởng thành.
“Đêm đó cậu đã viết một bài luận dài 7 trang giấy mô tả mục tiêu của mình là một ngày nào đó có thể
làm chủ một trang trại ngựa. Cậu viết thật chi tiết về ước mơ của mình, thậm chí cậu còn phác họa sơ
đồ một trang trại rộng 200 mẫu, cho thấy vị trí của tất cả tòa nhà, chuồng ngựa cũng như đường đua.
Tiếp theo cậu lập ra một kế hoạch lát sàn thật chi tiết cho một ngôi nhà rộng hơn 1.200 m2 tọa lạc trên
trang trại mơ ước rộng 200 mẫu.
“Cậu đã đặt hết tâm ý của mình vào đề án này và ngày hôm sau cậu trao nó tận tay thầy giáo. Hai ngày
sau, cậu nhận lại bài luận của mình. Ngay trên trang đầu là một chữ F màu đỏ rất to cùng với lời ghi
chú: 'Gặp thầy sau giờ học'.
“Thế là chàng trai với ước mơ ấp ủ của mình đi gặp thầy giáo sau buổi học và hỏi: 'Tại sao em lại bị
điểm F ạ?'.
“Người thầy trả lời: 'Đây là một mơ ước hoang đường đối với một người như em. Em không có tiền.
Em sinh ra trong một gia đình có cuộc sống không ổn định. Em cũng không có tài xoay xở. Mà sở hữu
một trang trại ngựa lại cần rất nhiều tiền. Em cần phải mua đất. Em phải chi tiền cho việc gây giống
ngựa thuần chủng và sau đó là những khoản chi phí to lớn cho đàn ngựa giống này. Em không cách nào
làm được đâu'. Rồi người thầy nói thêm: 'Nếu em viết lại bài luận này với một mục tiêu thực tế hơn,
thì thầy sẽ xem xét lại điểm của em'.
“Chàng trai về nhà và suy nghĩ thật lâu, thật kỹ lời của thầy giáo. Cậu hỏi cha mình nên làm gì. Người
cha trả lời: 'Nghe này con trai, con phải tự quyết định thôi. Dẫu vậy, cha nghĩ đây sẽ là một quyết định
rất quan trọng đối với con đấy'.
“Cuối cùng, sau một tuần đắn đo về bài luận của mình, chàng trai nộp lại bài luận ấy mà không sửa lại
bất kỳ chỗ nào. Cậu còn ghi rõ: 'Thầy có thể giữ nguyên điểm F này còn em sẽ tiếp tục theo đuổi ước
mơ của mình'.”
Rồi Monty quay sang đám đông đang tụ tập và nói: “Tôi kể cho các bạn câu chuyện này bởi vì các bạn
đang ngồi trong ngôi nhà rộng hơn 1.200 m2 ngay giữa trang trại ngựa 200 mẫu của tôi. Tôi vẫn còn
đóng khung bài luận văn đó và để ở chỗ lò sưởi”. Anh nói thêm: “Phần hay nhất của câu chuyện là vào
mùa hạ cách đây hai năm, cũng người thầy giáo đó đã đưa 30 đứa trẻ đến cắm trại tại trang trại của tôi
trong một tuần. Trước lúc rời khỏi đây, thầy nói: 'Này Monty, giờ thì thầy có thể nói với em điều này.
Khi còn làm thầy của em, thầy cũng giống như kẻ đánh cắp ước mơ. Trong suốt những năm đó, thầy đã
tước đi rất nhiều ước mơ của bọn trẻ. May thay em đã có đủ nghị lực để không từ bỏ ước mơ của
mình'”.
Đừng để bất kỳ ai tước đi ước mơ của bạn. Dù thế nào đi nữa, hãy nghe theo con tim của mình.
- Jack Canfield
Batgirl
Go confidently in the direction of your
dreams. Live the life you have imagined.
- Henry David Thoreau
“So what, Ray? So what if I'm not a boy? I can hit better than everybody, except maybe
Tommy -and maybe you. And I'm faster than all of you put together.”
“You can still play with the girls at recess,” he said.
I stared him down, eye to eye, both of us sitting cross-legged on the sidewalk in front of my house.
The cement felt warm. Crab grass poked through and scratched my thigh.
I won the stare-down.
Ray looked down at the Big Chief tablet on my lap.
“And you sure can't win that contest, Dandi,” he mumbled. “I don't know why you're even entering.”
He pushed a shock of brown hair; straight as harvest wheat, out of his eyes. Ray's mom cut both of
our hair. I shoved mine out of my face. Then I pulled out the coupon I'd torn from the Kansas City Star
sports page.
“I'm entering,” I said, “and I'm winning.”
Ray jerked the coupon out of my hand and pointed his finger at the print.
“See!” he said triumphantly. “It says right here: 1959 batboy contest. Write in seventy-five words or
less why you want to be batboy for the KC Athletics pro baseball team. Not batgirl.” He cackled as if
a batgirl was the funniest thing he'd ever heard.
“Well, it's not fair!” I said, half to Ray, half to myself
I was tired of not getting to do stuff just because I was a girl. Ray played Little League. I could knock
him down with a line drive, hitting from my Stan Musiel batting stance. But our small Missouri town
didn't have a girls' baseball team.
I was ten, the age when boys stopped caring that you could play baseball. They simply wouldn't let
you play because you were a girl.
My sister, Maureen, slammed the door.
“What's going on out here?” she asked.
Maureen, who was my older sister, couldn't tell a baseball from a football if it hit her in the face.
“Nothing,” I answered. I tucked the coupon in my tablet.
“We're... umm... drawing,” I lied.
Ray looked confused. “Drawing? I thought we were...”
I nudged him into silence.
Maureen tried giving me one of our mother's suspicious looks. That gesture made her look more like
Bruno, our hound dog, when he had to go outside.
Ray and I sat in the sun and set our pencils scratching. At the end of an hour, I had fourteen paper
wads to show.
“I'm done,” Ray announced.
“Read it,” I demanded.
I crossed my fingers and hoped it would be awful.
Ray swatted at a horsefly, then held up his paper and read aloud. “I want to be a batboy for the
Kansas City A's because I really, really, really like baseball and I really, really, really like Kansas
City and the Athletics.”
He looked wide-eyed at me. “What do you think, Dandi?”
I hadn't hoped it would be that awful.
“Why so many reallys?” I asked.
He looked wounded. “I need the words! What do you know, anyway? You can't even enter the
contest.”
Ray left me standing alone on the sidewalk. I took in the sweet scent of the cornfields across the road
and thought about what I might write.
The words began to flow as I put pen to paper:
My whole life people have told me that I can't. My sister has said that I can't sing. My teacher has
said that I can't spell. Mom has said that I can't be a professional baseball player. My best friend
has said that I can't win this contest. I'm entering this contest to prove them wrong. I want to be
your next Kansas City A's batboy.
I signed it “Dan Daley.” My dad always called me “Dan,” short for Dandi. I addressed the envelope
and mailed my entry.
As the months passed, then late one autumn afternoon, there was a knock at our door. When I opened
the door, I was surprised to find two men in suits, carrying briefcases. Surely they were from out of
town.
“Hello, little girl,” the shorter man said. “We'd like to speak to your brother.”
“Don't have a brother,” I said.
The taller man wrinkled his forehead and popped open his briefcase. He took out a handful of papers.
Both men studied them while I stood in the doorway, guarding my brotherless home.
“Is this 508 Samuel Street?” asked the shorter one.
“I guess,” I answered.
Nobody used house numbers in our neighborhood. There were only two houses on our road.
“Isn't this the home of Dan Daley?”
A light went on in my head. Then I got it.
“Mom!” I screamed, without taking my eyes off the strangers. “Come here! Hurry!” Sure enough, I had
won the batboy contest. My words had done the trick!
I let Mom explain about my not having a brother. I confessed I'd entered as “Dan.” Maureen and
Bruno started to congratulate me - but not the strangers.
“What's wrong?” I asked, a familiar feeling of dread creeping up my spine.
“Well,” said the taller one, “you're not a boy.”
“Well, duh,” I answered.
“Contest rules clearly state 'a boy aged eight to twelve,”' said the shorter one.
“But I won!” I protested.
“Little girl,” he said, “this was not a batgirl contest.”
The men left, taking with them my dream of being a Kansas City A's batboy. Hoping to make up for it,
they sent us season tickets, team jackets, autographed baseballs, hats and a hardwood bat. I never did
wear that hat. I became a St. Louis Cardinals fan instead. But I did grab that bat the day it came. I
marched to our school playground where Ray, Tommy and the guys were in the middle of a pickup
game.
“I'm batting,” I said, one-arming Ray away from the plate.
The guys groaned, but Ray seemed to know something more was at stake. He nodded to the pitcher. I
took the first pitch, high and outside, just the way I liked it. I knew I'd send that ball over the fence for
a home run. I turned my back before the ball hit the street, finally bouncing into a ditch.
Gently, I released my Kansas City Athletics bat and heard it bounce in the dirt. I proudly walked the
bases to home plate, leaving that bat where it had fallen.
“Let the batboy get it.”
- Dandi Daley Mackall
Nữ cầu thủ bóng chày
Hãy tự tin thẳng tiến theo con đường
mơ ước của bạn. Hãy sống cuộc sống
mà bạn hằng tưởng tượng.
- Henry David Thoreau
“Thế thì sao hả Ray? Tớ không phải là con trai thì sao chứ? Tớ có thể ném giỏi hơn bất
cứ ai, có lẽ chỉ trừ Tommy và cậu mà thôi. Tớ nhanh hơn tất cả các cậu gộp lại luôn đó.”
Cậu ta nói: “Cậu vẫn có thể chơi với đám con gái trong giờ ra chơi cơ mà”.
Tôi chằm chằm nhìn thẳng vào mắt cậu ta, lúc ấy chúng tôi đang ngồi bắt tréo chân trên vệ đường phía
trước nhà tôi. Nền đất âm ấm. Những cọng cỏ dại nhô lên và cào nhẹ vào đùi tôi.
Tôi đã thắng, buộc cậu ta phải cúi nhìn đi chỗ khác.
Ray nhìn tấm thẻ có đề chữ Big Chief (đội trưởng) ở trong lòng tôi.
“Chắc chắn cậu không thể thắng cuộc thi đó đâu Dandi à.” - Cậu ta lầm bầm - “Tớ không hiểu sao cậu
vẫn cứ tham dự.”
Hắn hất mớ tóc nâu thẳng như những luống bắp ra khỏi mắt. Mẹ của Ray cắt tóc cho cả hai chúng tôi.
Tôi vén tóc lên rồi lôi ra tờ phiếu đăng ký mà tôi đã xé từ trang thể thao “Ngôi sao thành phố
Kansas”.
Tôi nói: “Tớ sẽ tham gia, và tớ sẽ thắng”.
Ray giật tấm phiếu khỏi tay tôi và dí ngón tay vào mấy dòng chữ.
“Nhìn mà xem!” – Cậu ta nói đầy vẻ đắc ý. “Rành rành ngay đây này: cuộc thi tìm nam cầu thủ bóng
chày 1959. Trong khoảng bảy mươi lăm từ, hãy nêu rõ lý do bạn muốn trở thành nam cầu thủ bóng
chày cho đội bóng chày chuyên nghiệp KC Athletics. Không phải nữ cầu thủ đâu nhé”. Rồi cậu ta
ngoác miệng cười như thể nữ cầu thủ bóng chày là điều tức cười nhất mà cậu ta từng nghe tới vậy.
“Này, thật chẳng công bằng chút nào cả!” - Tôi vừa như nói với Ray, vừa như nói với chính mình.
Tôi chán cái việc không được làm một số việc chỉ vì mình là con gái lắm rồi. Ray đang chơi cho
Little League. Tôi có thể đánh bại cậu ta bằng thế đứng ném bóng Stan Musiel của tôi. Nhưng ở thị
trấn Missouri nhỏ bé của chúng tôi lại không có đội bóng chày nữ.
Tôi mười tuổi, lứa tuổi mà bọn con trai thôi không còn quan tâm là bạn có thể chơi bóng chày hay
không, mà chúng không cho bạn chơi đơn giản chỉ vì bạn là con gái.
Chị Maureen dập mạnh cánh cửa.
“Chuyện gì đang diễn ra ở đây thế ?” - Chị hỏi.
Maureen là chị của tôi. Chị sẽ không phân biệt được một quả bóng chày với một quả banh nếu nó có
đập trúng vào mặt chị.
“Không có gì ạ.” – Tôi trả lời và nhét tờ phiếu đăng ký vào tấm thẻ của mình.
“Bọn em... dạ... đang vẽ ạ.” - Tôi nói dối.
Ray có vẻ bối rối. “Vẽ à? Tớ nghĩ bọn mình đang....”
Tôi thúc khuỷu tay ra hiệu cho cậu ta im lặng.
Chị Maureen cố nhìn tôi bằng cái nhìn đầy nghi ngờ mà mẹ vẫn thường nhìn. Điệu bộ ấy khiến chị
trông rất giống con Bruno - con chó săn của chúng tôi – mỗi khi nó phải đi ra ngoài.
Tôi và Ray ngồi dưới ánh mặt trời và bắt đầu viết nguệch ngoạc bằng bút chì. Một giờ sau, tôi đã có
được mười bốn trang giấy để trình làng.
“Mình xong rồi nè.” – Ray khoe.
“Vậy cậu đọc đi.” – Tôi nói.
Tôi đan chéo các ngón tay vào nhau và hy vọng nó sẽ dở tệ.
Ray đập một con mòng, rồi giơ bài viết của mình lên và đọc lớn: “Em muốn trở thành cầu thủ bóng
chày cho đội Kansas City A's (tức đội Kansas City Athletics) bởi vì em thật sự thật sự , thật sự thích
bóng chày và em thật sự, thật sự , thật sự thích thành phố Kansas và đội Athletics”.
Cậu ta mở to mắt nhìn tôi. “Cậu nghĩ sao hả Dandi?”
Tôi không nghĩ rằng nó lại dở đến thế.
“Sao nhiều chữ thật sự quá vậy?” - Tôi hỏi.
Trông cậu ta có vẻ không vui. “Tớ cần những từ như vậy! Cậu thì biết gì nào? Thậm chí cậu còn không
thể tham dự cuộc thi nữa kìa.”
Ray bỏ lại tôi đứng một mình bên vệ đường. Tôi hít một hơi thật sâu hương thơm từ ruộng ngô bên kia
đường và nghĩ về những điều mình có thể viết.
Khi tôi đặt bút viết, ngôn từ bắt đầu tuôn trào:
Mọi người quanh em đều nói rằng em không thể làm gì cả. Chị em bảo em không thể hát. Thầy
giáo bảo em không thể đánh vần. Mẹ bảo em không thể nào trở thành cầu thủ bóng chày chuyên
nghiệp. Đứa bạn thân nhất của em lại nói rằng em không thể thắng trong cuộc thi này. Em tham dự
cuộc thi này để chứng minh rằng họ đã sai. Em muốn trở thành cầu thủ bóng chày thế hệ tiếp theo
cho đội Kansas City A's.
Tôi ký tên là “Dan Daley”. Cha tôi luôn gọi tôi là “Dan”, cách gọi ngắn gọn cho cái tên Dandi. Tôi
ghi địa chỉ lên phong bì và gửi đi bài viết của mình.
Nhiều tháng trôi qua, rồi một chiều cuối thu nọ, có tiếng gõ cửa nhà chúng tôi. Khi ra mở cửa, tôi vô
cùng ngạc nhiên khi thấy hai người đàn ông mặc com-lê xách cặp táp. Chắc chắn họ không phải người
trong thị trấn.
“Chào cô bé,” - người đàn ông thấp hơn nói -“chúng tôi muốn nói chuyện với em trai của cháu”
“Cháu không có em trai ạ.” - Tôi trả lời.
Người đàn ông cao hơn nhăn trán lại và mở chiếc cặp của mình ra. Ông ta lấy ra một xấp giấy. Cả hai
người xem xét tỉ mỉ mấy tờ giấy, trong khi đó thì tôi đứng ở cửa ra vào, canh giữ cho ngôi nhà không
hề có đứa em trai nào của mình.
“Đây có phải là nhà số 508 đường Samuel không?” - Người đàn ông thấp hơn hỏi.
“Vâng ạ.” - Tôi trả lời.
Ở trong xóm chúng tôi không ai dùng số nhà cả. Chỉ có hai căn nhà trên con đường này mà thôi.
“Vậy đây không phải là nhà của Dan Daley sao?”
Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Rồi tôi chợt hiểu ra.
“Mẹ ơi!” – Tôi hét lên, mắt không rời khỏi hai người đàn ông xa lạ. “Lại đây mẹ ơi! Nhanh lên mẹ”.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã thắng cuộc thi tuyển nam cầu thủ bóng chày. Bài văn của tôi đã thắng
giải!
Tôi để mẹ giải thích về chuyện tôi không có em trai. Tôi thưa thật mình đã tham dự cuộc thi tuyển với
cái tên “Dan”. Chị Maureen và con Bruno bắt đầu chúc mừng tôi nhưng những người đàn ông lạ mặt
thì không.
“Sao thế ạ?” – Tôi hỏi, một cảm giác lo sợ quen thuộc chạy dọc sống lưng tôi.
“À,” – người cao hơn nói – “cháu không phải là con trai”.
“Cháu biết ạ.” – Tôi trả lời.
“Luật của cuộc thi có ghi rõ là 'nam từ tám tới mười hai tuổi,'” – người thấp hơn lên tiếng.
“Nhưng cháu đã thắng mà!” – Tôi quả quyết.
Ông ta nói: “Này cô bé, đây không phải là cuộc thi tìm kiếm nữ cầu thủ bóng chày”.
Nói rồi họ bước đi, mang theo cả ước mơ trở thành cầu thủ bóng chày cho đội Kansas City A's của tôi.
Với hy vọng có thể bù đắp cho sự việc đáng tiếc đó, họ đã gửi cho chúng tôi vé đi xem cả mùa giải,
áo khoác của đội, những trái bóng chày có chữ ký, nón và cả một cây gậy bóng chày bằng gỗ cứng. Tôi
chưa bao giờ đội chiếc nón ấy. Thay vào đó, tôi trở thành fan của đội St. Louis Cardinals. Nhưng vào
một ngày nọ tôi cũng đã có lúc sử dụng cây gậy đánh bóng chày. Tôi tiến về phía sân trường nơi Ray,
Tommy và những bạn khác đang chơi giữa chừng trong một trận đấu chọn cầu thủ.
“Tớ đánh đây.” – Tôi nói, lúc đó tôi đứng cách Ray một sải tay từ vị trí phát bóng.
Bọn con trai la hét phản đối nhưng dường như Ray biết được điều gì đó rất gây cấn sẽ xảy ra. Cậu ta
gật đầu với cầu thủ ném bóng. Tôi đánh cú đầu tiên, cao, bổng và hướng ra ngoài, chỉ là tôi thích như
thế. Tôi biết mình sẽ đánh được trái bóng đó qua khỏi hàng rào để hưởng một cú đánh cho phép người
đánh chạy quanh ghi điểm mà khỏi cần dừng lại. Tôi quay người đi trước khi trái banh rơi xuống
đường rồi lọt vào một cái rãnh.
Tôi nhẹ nhàng thả cây gậy đánh bóng chày của đội Kansas City Athletics ra và nghe thấy tiếng nó kêu
lóc cóc trên nền đất. Tôi tự hào bước ra khỏi gôn đi về phía vị trí phát bóng của đội nhà, bỏ mặc cây
gậy ở nơi nó đã rơi xuống.
“Cứ để cho bọn cầu thủ nam nhặt nó.”
- Dandi Daley Mackall
The interview
Dreams are powerful reflections of your actual
growth potential.
- Denis Waitley and Reni L. Witt
The job of a lifetime, that's what it was, secretary for the district attorney. I couldn't
wait for my interview. This was the kind of position I'd dreamed of, what all those years of college
and entry-level positions were for.
The night before my interview, I spent two hours going through my closet to pick out just the right
outfit. What would I say to him? I curled up into my pillowy bed and stared at the ceiling, unable to
sleep. How should I act? Nervous, I shut my eyes and tried to get some rest, but I kept tossing and
turning.
Finally, the alarm clock woke me. I tried to open my eyes, but something was wrong. My face felt
stiff, strange. My hands flew to my cheeks.
“No!” My lips were unable to open all the way. I ran to the bathroom and looked at myself in the
bathroom mirror, horrified. My face was contorted like a stroke victim's. My eyes were misaligned. I
couldn't move the right side of my face. I could barely recognize myself. What was happening to me?
What nightmare did I wake up into?
My mother came into the room, “What's wrong?” Her eyes bulged as she withdrew in terror.
“What's happening to me?” I slurred to her.
“I'll take you to the emergency room,” she finally gasped.
We were rushed in. The nurse took one look at me and called in a specialist. There, under the blazing
white lights, my mother and I waited.
After several hours of tests, the doctor finally explained, “You have Bell's palsy. It is a condition in
which your face muscles tighten because of stress. You need to get plenty of sleep, and in a few days
your face will return to normal.”
“But I have a job interview this afternoon,” I sadly said.
“I'm sorry,” the doctor said, concerned. “You should reschedule, maybe for later in the week.”
During the long car ride home, all I could think about was how bad it would look to reschedule.
Certainly, that would dampen my chances. Nobody reschedules with the district attorney. All the other
applicants would have the advantage then, I concluded.
I looked at my watch and made the decision, “Mom, drop me off on Jacob Street. I'm going to the
interview.”
“Honey, I don't think you should. You look ... strange.” She said ever so gently.
I knew she was right. He probably would take one look at me and judge me by my appearance rather
than by my experience and talent. I probably shouldn't go. But if I didn't, I'd always wonder if I could
have gotten my dream job.
“No, Mom, take me there.”
Reluctantly, she took me where I wanted to go. I walked right into the formidable office with the
mahogany furniture and pillars of white marble, not letting my own selfconsciousness or any disease
stop me. Not now, not when I had worked so hard for so long to be given this opportunity.
I went to the woman sitting behind the front desk and said, as well as I could, “Nicole Jenkins to see
Mr. Robertson.”
She stared at my face. “He's expecting you. Go right in.”
I entered the room to her right and saw a gray-haired man sitting behind the large desk reading a file.
Suddenly my nerves got the best of me, and I had to sit. I took the chair in front of him.
“Hello,” he said. “Miss Jenkins?”
“Yes. Please excuse me. I'm having a Bell's palsy attack. My doctor explained to me that it would
last a few days. I came right from the hospital.”
“You're very dedicated to come when you're not feeling up to speed,” he responded, after a pause.
“Yes, Sir.”
He spent a few minutes looking over my application. “Is everything on here correct?” He held it out
to me.
I glanced over the paper, “Yes, but I failed to mention I type seventy-five words per minute.”
“Wonderful,” he smiled. “Out of one hundred points, you had our highest score on the application test.
You scored well above average on grammar and computer programs.”
“It comes easily for me,” I honestly replied.
“Well, you are certainly qualified. You have an impressive background with related experience. I see
here you worked for the navy.”
“Directly with legal affairs,” I reiterated.
“When are you available?”
“Two weeks.”
He gazed down onto his desk calendar. “The 27th then, be here at 9:00 A.M.”
I gasped, “You're hiring me?”
“Yes, you're perfect for the position.”
I stood. “Thank you for believing in me. I won't let you down.”
“I know,” he smiled, rising from his desk to shake my hand. “Not only have you got the skills I'm
looking for, you also have the character.”
- Nicole Jenkins
Buổi phỏng vấn
Ước mơ là sự phản ánh mạnh mẽ khả năng
phát triển thật sự của bạn.
- Denis Waitley và Reni L. Witt
Thư ký cho luật sư quận – đó là công việc cả đời. Tôi cứ mong ngóng chờ đến buổi
phỏng vấn. Đây là vị trí mà tôi hằng mơ ước trong suốt những năm học đại học và là vị trí dành cho
sinh viên mới tốt nghiệp.
Đêm trước buổi phỏng vấn, tôi bỏ ra hai tiếng đồng hồ lục lọi tủ quần áo của mình để lựa ra bộ đồ phù
hợp nhất. Mình sẽ nói với ông ấy những gì nhỉ? Tôi thu người trong chiếc giường êm ái của mình và
nhìn chằm chặp lên trần nhà, không tài nào ngủ được. Mình nên hành xử thế nào đây? Lòng bồn chồn,
tôi nhắm mắt lại và cố ngủ một chút nhưng tôi chỉ toàn trở mình liên tục.
Cuối cùng, tiếng đồng hồ báo thức cũng đánh thức tôi dậy. Tôi cố mở mắt, và tôi cảm thấy có điều gì
đó không ổn. Tôi cảm giác mặt mình đơ ra và rất khác lạ. Tôi đưa tay sờ lên má.
“Không!” Miệng tôi không thể nào há hết ra được.
Tôi chạy vào phòng tắm và soi mình trong gương, thật khủng khiếp. Khuôn mặt tôi bị biến dạng hệt như
một bệnh nhân đột quỵ vậy. Mắt tôi thì méo xệch. Tôi không thể cử động được phía bên phải của khuôn
mặt. Tôi khó mà nhận ra chính mình. Chuyện gì đang xảy ra với mình vậy? Mình rơi vào cơn ác
mộng gì đây?
Mẹ tôi bước vào phòng. “Chuyện gì vậy con?” Mắt bà trợn tròn khi nhìn thấy gương mặt khủng khiếp
của tôi.
“Chuyện gì xảy ra với con vậy mẹ?” – Tôi lắp bắp hỏi bà.
Sau cùng bà cũng cất nên lời: “Mẹ sẽ đưa con đến phòng cấp cứu”.
Thế là hai mẹ con tôi đi ngay. Cô y tá nhìn tôi rồi gọi bác sĩ tới. Mẹ con tôi cứ thế ngồi đợi ở đó dưới
ánh đèn sáng chói.
Sau vài giờ xét nghiệm, sau ...
 
Học vấn không từ trên trời rơi xuống, mà được tích lũy qua từng trang sách.
Nhúng mã HTML
Nhúng mã HTML
https://youtu.be/nkPt4P6-e70





